Trái ngược với lời tiên đoán của Tư Mã Huy, dù Lưu Bị đã có trong tay cả Ngọa Long và Phượng Sồ nhưng sự nghiệp khôi phục cơ đồ nhà Hán lại nửa đường đứt gánh. Gia Cát Khổng Minh, một trong những nhân vật nổi tiếng nhất trong văn học Trung Quốc, đã tạo nên một thế lực Thục Hán hùng mạnh từ hai bàn tay trắng; nhưng chính những quyết sách sai lầm của ông đã làm ảnh hưởng đến kế hoạch thống nhất Trung Quốc. Và có vẻ như Real Madrid cũng đang phạm phải những sai lầm như vậy.
1. Tư tưởng đối đầu hạn chế tầm nhìn chiến lược
Dù được nhà văn La Quán Trung hết sức ưu ái nhưng thực tế 6 lần ra Kì Sơn của Khổng Minh, trừ lần một có những thành công nhất định, còn năm lần sau đó về bản chất đều là những thất bại chiến lược. Là một nhà chính trị, quân sự tài ba, Khổng Minh Gia Cát Lượng hẳn phải nhìn thấy chênh lệch lực lượng trong cuộc đối đầu Thục - Ngụy. Chính tư tưởng Thanh Lưu, coi nhà Ngụy lả kẻ thù số một từ thời còn trẻ đã ảnh hưởng đến quyết định của ông và cục diện Tam Quốc.
Quay trở lại với Tây Ban Nha, ở một xứ sở mà việc thắng các cuộc đối đầu siêu kinh điển cũng vinh quang như việc vô địch, Mourinho luôn bị đặt cho một áp lực chiến thắng vô hình, những áp lực đã làm cho lối chơi của Real trở nên “méo mó” đến thảm hại. Ở các cuộc đối đầu với kình địch Barca, điều thiếu nhất ở Real là sự bình tĩnh. Áp lực chiến thắng và lối đá sở trường của Mourinho đã biến Real trước Barca trở thành một đội bóng bạo lực, và biến chính Mourinho thành một người với hình dung “lắm tài nhiều tật nhưng tật ngày càng nhiều hơn tài”. Kết cục, cứ sau mỗi trận Siêu kinh điển, hình ảnh Barca có thể xấu đi một thì Real xấu đi mười.
Trong lịch sử, không ít người tự hỏi nếu như Gia Cát Lượng toàn tâm toàn ý ủng hộ cuộc Đông Chinh của Lưu Bị thì chuyện gì sẽ xảy ra? Tuy không kịch liệt phản đối (do tình hình lúc bấy giờ: Tào Ngụy vừa cướp ngôi còn phải ổn định nội bộ và lòng dân, chưa thể phát động một cuộc tấn công lớn, các trụ cột của triều đình Đông Ngô vừa mất, tình hình cho phép dồn sức đông chinh) nhưng quan điểm Thanh Lưu đã làm cho Gia Cát Lượng trù trừ không đưa ra một tham mưu cụ thể, để vuột mất thời cơ chiến lược. Chỉ đến khi phát hiện ra sai lầm chết người của Lưu Bị ông mới lật đật đi bày ra Bát Trận đồ để “bẫy” Lục Tốn, nhưng không ngăn nổi thất bại thất bại Hào Đình, trận thua đã giáng một đòn chí tử lên tham vọng của tập đoàn Thục Hán, ảnh hưởng trực tiếp đến các cuộc Bắc Phạt sau này.
Nói như vậy, nếu như chủ tịch Perez và người hâm mộ dẹp bỏ thành kiến với Barca và áp lực lên Mourinho thì mọi chuyện đã khác. Cái gương quá lớn từ người tiền nhiệm Pellegrini đã khiến Người đặc biệt phải lao tâm khổ tứ cho các cuộc đối đầu với Barca.
Còn nhớ cách đây mới gần 3 năm, ở mùa giải 2008-2009, Manchester United dù đã thua đối thủ cạnh tranh trực tiếp Liverpool ở cả hai lượt trận, trong đó có trận thua mất mặt 1-4 ngay tại sân nhà Old Tranfford nhưng cuối mùa giải Quỷ đỏ vẫn đường hoàng bước lên ngôi vô địch. Real thậm chí còn khả quan hơn: 2 cuộc đối đầu ở La Liga mùa giải trước Real chỉ kém Barca 4 điểm. Nhưng cứ mỗi lần Barca bất ngờ vấp ngã thì Real cũng tự chặt chân mình trước các đối thủ yếu hơn về mọi mặt: trước khi trách Barca thì Mourinho và Real phải tự trách mình không biết nắm thời cơ.
Tóm lại, Real muốn thắng Barca, thì đầu tiên phải học quên Barca đi!
2. Mourinho với Barca và MU - một nhà chiến thuật xuất chúng và hai nhà chiến lược tài năng
Người đọc Tam Quốc hẳn hứng thú với cuộc đối đầu Khổng Minh - Tư Mã Ý. Trái với những gì La Quán Trung tạo dựng, thực ra Tư Mã Ý dù thua các trận đấu lẻ tẻ, đã thắng toàn cục, chặn đứng đà tiến quân của Thục Hán và tạo ảnh hưởng lớn trong triều đình Tào Ngụy. Trong khi Khổng Minh, người thắng các chiến dịch nhỏ, chỉ mang lại cho Thục Hán trong suốt 6 lần Bắc phạt 2 quận “biên giới” Vũ Đô và Âm Bình. Đây rõ ràng là một cuộc đối đầu kinh điển giữa một nhà chiến thuật đại tài, và một nhà chiến lược giàu tham vọng.
Mourinho là một nhà chiến thuật tài ba, có thể thấy qua cách dùng người, bố trí chiến thuật, cách đối đầu với từng đội bóng; nhưng quá sớm để khẳng định Người đặc biệt là một nhà chiến lược xuất sắc.
Mourinho từng có 2 chức vô địch Anh với Chelsea nhưng đó là thời điểm mà MU và Arsenal đều đang chuyển giao còn Liverpool thì từ lâu đã hụt hơi trong cuộc đua đến ngôi vô địch. Về Inter giữa lúc các trụ cột nửa xanh thành Milan đang đạt độ chín trong khi AC Milan và Juventus đã không còn là chính mình, Mou cũng không khó khăn để thiết lập sự thống trị. Nhưng về Real, đối mặt với một Barca đang có phong độ cực cao và ổn định, mọi chuyện bắt đầu khác.
Nói cách khác, nếu như trao cho Mourinho một đội bóng đủ mạnh, Người đặc biệt hoàn toàn có thể xoay sở để đánh bại mọi đối thủ. Nhưng sau đó thì sao? Mourinho không có khả năng duy trì thành công và định hướng phát triển cho đội bóng, một đặc điểm của các nhà chiến lược lão luyện như Pep hay Sir Alex. Sau một, hai mùa bóng, kể cả nếu không bị sa thải, Mou cũng... lẳng lặng ra đi, với lý do “tìm thử thách mới”.
Nói khác nữa, Mourinho là một huấn luyện viên đại tài của một trận đấu, một giai đoạn, không phải một chiến dịch dài hơi. Không giống như Tư Mã Ý, chấp nhận thua thiệt về mặt chiến thuật với Khổng Minh, mặc áo đàn bà chịu nhục, để rồi từ từ bào mòn lực lượng và sĩ khí của quân Thục. Quả nhiên, Gia Cát Lượng chết ở gò Ngũ Trượng, quân đội Thục Hán về bản chất đã thất bại trong cả 6 cuộc Bắc tiến.
Trong suốt quãng đời của mình, ngoài Long Trung sách, sau trận Lưu Bị qua đời, Gia Cát Lượng không đóng góp được gì đặc biệt (mang tính bước ngoặt) cho sự phát triển của tập đoàn Thục Hán, trái lại còn tự bào mòn đi tiền của cho các cuộc Bắc phạt được tiến hành thiếu chu đáo và nóng vội. Nếu Bàng Thống còn sống, có thể đã khác.
3. Gió thu thổi qua gò Ngũ Trượng
54 tuổi, 27 năm tận hiến cho nhà Hán, Khổng Minh Gia Cát Lượng trút hơi thở cuối cùng ở Ngũ Trượng nguyên, đặt nhát cuốc đầu tiên chôn vùi tận đoàn Thục Hán mà mình đã dày công gây dựng.
Người ta cũng có thể thấy được tương lai Mourinho trong mùa giải mới nếu như Real tiếp tục bị Barca vượt mặt. Mà để điều đó, cũng như những sai lầm mà Thục Hán mắc phải, để không xảy ra cần thực hiện được hai điều: Một là người hâm mộ đội bóng Hoàng Gia và đích thân chủ tịch Perez phải quên Barca đi, hai là tìm cho Mourinho một trợ lý chiến lược có tài. Điều 2, năm nay có thể sẽ không xảy ra, còn điều 1, than ôi, khó lắm! Đã vậy, thất bại là điều được báo trước rồi chăng?
Mourinho ơi, liệu rằng năm sau tại Bernabeu cũng sẽ có một Ngũ Trượng nguyên chôn vùi Real Madrid?
1. Tư tưởng đối đầu hạn chế tầm nhìn chiến lược
Dù được nhà văn La Quán Trung hết sức ưu ái nhưng thực tế 6 lần ra Kì Sơn của Khổng Minh, trừ lần một có những thành công nhất định, còn năm lần sau đó về bản chất đều là những thất bại chiến lược. Là một nhà chính trị, quân sự tài ba, Khổng Minh Gia Cát Lượng hẳn phải nhìn thấy chênh lệch lực lượng trong cuộc đối đầu Thục - Ngụy. Chính tư tưởng Thanh Lưu, coi nhà Ngụy lả kẻ thù số một từ thời còn trẻ đã ảnh hưởng đến quyết định của ông và cục diện Tam Quốc.
Quay trở lại với Tây Ban Nha, ở một xứ sở mà việc thắng các cuộc đối đầu siêu kinh điển cũng vinh quang như việc vô địch, Mourinho luôn bị đặt cho một áp lực chiến thắng vô hình, những áp lực đã làm cho lối chơi của Real trở nên “méo mó” đến thảm hại. Ở các cuộc đối đầu với kình địch Barca, điều thiếu nhất ở Real là sự bình tĩnh. Áp lực chiến thắng và lối đá sở trường của Mourinho đã biến Real trước Barca trở thành một đội bóng bạo lực, và biến chính Mourinho thành một người với hình dung “lắm tài nhiều tật nhưng tật ngày càng nhiều hơn tài”. Kết cục, cứ sau mỗi trận Siêu kinh điển, hình ảnh Barca có thể xấu đi một thì Real xấu đi mười.
| Mourinho đang chịu áp lực lớn từ chủ tịch Perez và người hâm mộ. Ảnh: AP. |
Trong lịch sử, không ít người tự hỏi nếu như Gia Cát Lượng toàn tâm toàn ý ủng hộ cuộc Đông Chinh của Lưu Bị thì chuyện gì sẽ xảy ra? Tuy không kịch liệt phản đối (do tình hình lúc bấy giờ: Tào Ngụy vừa cướp ngôi còn phải ổn định nội bộ và lòng dân, chưa thể phát động một cuộc tấn công lớn, các trụ cột của triều đình Đông Ngô vừa mất, tình hình cho phép dồn sức đông chinh) nhưng quan điểm Thanh Lưu đã làm cho Gia Cát Lượng trù trừ không đưa ra một tham mưu cụ thể, để vuột mất thời cơ chiến lược. Chỉ đến khi phát hiện ra sai lầm chết người của Lưu Bị ông mới lật đật đi bày ra Bát Trận đồ để “bẫy” Lục Tốn, nhưng không ngăn nổi thất bại thất bại Hào Đình, trận thua đã giáng một đòn chí tử lên tham vọng của tập đoàn Thục Hán, ảnh hưởng trực tiếp đến các cuộc Bắc Phạt sau này.
Nói như vậy, nếu như chủ tịch Perez và người hâm mộ dẹp bỏ thành kiến với Barca và áp lực lên Mourinho thì mọi chuyện đã khác. Cái gương quá lớn từ người tiền nhiệm Pellegrini đã khiến Người đặc biệt phải lao tâm khổ tứ cho các cuộc đối đầu với Barca.
Còn nhớ cách đây mới gần 3 năm, ở mùa giải 2008-2009, Manchester United dù đã thua đối thủ cạnh tranh trực tiếp Liverpool ở cả hai lượt trận, trong đó có trận thua mất mặt 1-4 ngay tại sân nhà Old Tranfford nhưng cuối mùa giải Quỷ đỏ vẫn đường hoàng bước lên ngôi vô địch. Real thậm chí còn khả quan hơn: 2 cuộc đối đầu ở La Liga mùa giải trước Real chỉ kém Barca 4 điểm. Nhưng cứ mỗi lần Barca bất ngờ vấp ngã thì Real cũng tự chặt chân mình trước các đối thủ yếu hơn về mọi mặt: trước khi trách Barca thì Mourinho và Real phải tự trách mình không biết nắm thời cơ.
Tóm lại, Real muốn thắng Barca, thì đầu tiên phải học quên Barca đi!
2. Mourinho với Barca và MU - một nhà chiến thuật xuất chúng và hai nhà chiến lược tài năng
Người đọc Tam Quốc hẳn hứng thú với cuộc đối đầu Khổng Minh - Tư Mã Ý. Trái với những gì La Quán Trung tạo dựng, thực ra Tư Mã Ý dù thua các trận đấu lẻ tẻ, đã thắng toàn cục, chặn đứng đà tiến quân của Thục Hán và tạo ảnh hưởng lớn trong triều đình Tào Ngụy. Trong khi Khổng Minh, người thắng các chiến dịch nhỏ, chỉ mang lại cho Thục Hán trong suốt 6 lần Bắc phạt 2 quận “biên giới” Vũ Đô và Âm Bình. Đây rõ ràng là một cuộc đối đầu kinh điển giữa một nhà chiến thuật đại tài, và một nhà chiến lược giàu tham vọng.
Mourinho là một nhà chiến thuật tài ba, có thể thấy qua cách dùng người, bố trí chiến thuật, cách đối đầu với từng đội bóng; nhưng quá sớm để khẳng định Người đặc biệt là một nhà chiến lược xuất sắc.
| Jose Mourinho và Pep Guardiola: Cuộc đối đầu Giữa một nhà chiến thuật xuất chúng và một nhà chiến lược tài năng. Ảnh: Internet. |
Mourinho từng có 2 chức vô địch Anh với Chelsea nhưng đó là thời điểm mà MU và Arsenal đều đang chuyển giao còn Liverpool thì từ lâu đã hụt hơi trong cuộc đua đến ngôi vô địch. Về Inter giữa lúc các trụ cột nửa xanh thành Milan đang đạt độ chín trong khi AC Milan và Juventus đã không còn là chính mình, Mou cũng không khó khăn để thiết lập sự thống trị. Nhưng về Real, đối mặt với một Barca đang có phong độ cực cao và ổn định, mọi chuyện bắt đầu khác.
Nói cách khác, nếu như trao cho Mourinho một đội bóng đủ mạnh, Người đặc biệt hoàn toàn có thể xoay sở để đánh bại mọi đối thủ. Nhưng sau đó thì sao? Mourinho không có khả năng duy trì thành công và định hướng phát triển cho đội bóng, một đặc điểm của các nhà chiến lược lão luyện như Pep hay Sir Alex. Sau một, hai mùa bóng, kể cả nếu không bị sa thải, Mou cũng... lẳng lặng ra đi, với lý do “tìm thử thách mới”.
Nói khác nữa, Mourinho là một huấn luyện viên đại tài của một trận đấu, một giai đoạn, không phải một chiến dịch dài hơi. Không giống như Tư Mã Ý, chấp nhận thua thiệt về mặt chiến thuật với Khổng Minh, mặc áo đàn bà chịu nhục, để rồi từ từ bào mòn lực lượng và sĩ khí của quân Thục. Quả nhiên, Gia Cát Lượng chết ở gò Ngũ Trượng, quân đội Thục Hán về bản chất đã thất bại trong cả 6 cuộc Bắc tiến.
Trong suốt quãng đời của mình, ngoài Long Trung sách, sau trận Lưu Bị qua đời, Gia Cát Lượng không đóng góp được gì đặc biệt (mang tính bước ngoặt) cho sự phát triển của tập đoàn Thục Hán, trái lại còn tự bào mòn đi tiền của cho các cuộc Bắc phạt được tiến hành thiếu chu đáo và nóng vội. Nếu Bàng Thống còn sống, có thể đã khác.
3. Gió thu thổi qua gò Ngũ Trượng
| Khổng Minh Gia Cát Lượng. Ảnh: Internet. |
54 tuổi, 27 năm tận hiến cho nhà Hán, Khổng Minh Gia Cát Lượng trút hơi thở cuối cùng ở Ngũ Trượng nguyên, đặt nhát cuốc đầu tiên chôn vùi tận đoàn Thục Hán mà mình đã dày công gây dựng.
Người ta cũng có thể thấy được tương lai Mourinho trong mùa giải mới nếu như Real tiếp tục bị Barca vượt mặt. Mà để điều đó, cũng như những sai lầm mà Thục Hán mắc phải, để không xảy ra cần thực hiện được hai điều: Một là người hâm mộ đội bóng Hoàng Gia và đích thân chủ tịch Perez phải quên Barca đi, hai là tìm cho Mourinho một trợ lý chiến lược có tài. Điều 2, năm nay có thể sẽ không xảy ra, còn điều 1, than ôi, khó lắm! Đã vậy, thất bại là điều được báo trước rồi chăng?
Mourinho ơi, liệu rằng năm sau tại Bernabeu cũng sẽ có một Ngũ Trượng nguyên chôn vùi Real Madrid?
0 nhận xét: