Barcelona đang là tập thể thống trị thế giới bóng đá và thậm chí được coi như đội bóng xuất sắc bậc nhất mọi thời đại. Đoàn quân của Pep Guardiola đã gặt hái hết danh hiệu này tới danh hiệu khác ở hầu như tất cả các giải đấu lớn nhỏ mà họ góp mặt. Vậy nhưng ngoài những người hâm mộ hết lời tung hô, vẫn còn không ít những người hoài nghi đưa ra những lý do để chỉ ra rằng người ta đang “thần thánh hóa” quá mức nhà đương kim vô địch La liga và Champions League.
Tiqui-taca
Bóng “ma” vốn là trò chơi quen thuộc của bóng đá đường phố và thường được đưa vào sân tập của các câu lạc bộ, nhưng các cầu thủ Barca đã nâng tầm nó lên thành một trò chơi kiểm soát bóng ở đẳng cấp cực cao. Khi được áp dụng trên sân, nó khiến các đối thủ của Barca thường phải lép vế chịu trận do không có bóng để triển khai dù là bất cứ ý đồ nào. Và điểm mấu chốt chính là ở đó, ở việc bóng luôn trong chân Barca, nó có nghĩa họ tấn công liên tục và tất nhiên tạo ra sức ép cực lớn, trong khi đó hàng phòng thủ nghiễm nhiên trở nên nhàn hạ hơn rất nhiều và những lỗ hổng cũng khó lòng bị khai thác. Đoạt bóng trong chân người khác và chuyền bóng không để mất chính là nguyên lý vận hành cơ bản của trò bóng ma Tiqui-taca.
Thực tế chúng ta thấy, tỉ lệ những pha đan bóng tốc độ cao ở khu vực sát khung thành nhằm tạo cơ hội đối mặt ở Barca thật ra không hề cao hơn so với nhiều đội bóng lớn khác, những pha ban bật chủ yếu diễn ra ở giữa sân hoặc hai biên. Đem đến chiến thắng chính là những bàn thắng, và những bàn thắng của Barca không phải chủ yếu đến từ những pha phối hợp đập nhả liên tiếp, mà kỳ thực đơn giản là những sự xuất sắc cá nhân, hay những pha chuyền bóng cơ bản như bất cứ đội bóng nào khác. Trong trận chung kết Champions League 2010-2011 chúng ta có thể thấy MU bị áp đảo, bản chất của cảm giác ấy là họ không thể tấn công mà chỉ có thể chống đỡ, mà sâu xa chính là việc Barca giữ bóng quá tốt. Thế nhưng, thử hỏi nếu không phải là Messi và Villa trong những khoảnh khắc kiệt xuất của riêng cá nhân mình với hai cú sút vô cùng đặc biệt, thì liệu Barca sẽ đánh bại MU theo kịch bản nào cho dù họ cầm bóng suốt cả trận. Hay ngay trong trận đấu vòng bảng vừa qua với AC Milan, hai bàn thắng cũng là tác phẩm của hai pha bóng thần kỳ cá nhân. Chẳng ai trách một đội bóng chỉ vì họ có những ngôi sao, nhưng khó tránh khỏi có ý kiến rằng, nếu không phải là những ngôi sao tự mình chói sáng thì Tiqui-taca chính xác là trò chơi giữ bóng trong chân chứ không phải một lối chơi tấn công mang về chiến thắng như nhiều người ca tụng. Vậy nên, để có kết quả tốt trước Barca, hoặc cố gắng cân bằng quyền kiểm soát bóng như Real đã làm, hay gọn gàng hơn rất nhiều đó là cũng phải có những cá nhân tỏa sáng như Milan đã có.
Những điểm tối ngoài chuyên môn
Khó có nhà vô địch nào luôn luôn đen đủi, may mắn là một phần của thành công, dù ở đâu cũng vậy. Tuy nhiên, cái cách may mắn của Barca để mang đến cho họ bộ sưu tập danh hiệu như giờ đây thì lại rất khác. Những fan trung thành muốn gạt đi, nhưng những kẻ “thác oan” thì không bao giờ quên được, nhất là khi những may mắn ấy không phải những may mắn kiểu “xà ngang cột dọc” và nó cũng không chỉ xảy ra một, hai lần. Chelsea và Real chính là những ông lớn ôm hận nặng nề nhất. Chúng ta sẽ không bàn lại việc các trọng tài có công tâm hay không, những sai lầm là hệ thống hay bất chợt, và các nhà cầm cân nảy mực đứng ở đâu trong một loạt những trận đấu hay diễn biến bên lề quan trọng mà Barca có phần được lợi suốt vài năm qua. Chỉ biết rằng, các fan trung lập sẽ là những người nhìn thấy rõ nhất và đánh giá khách quan nhất, dường như những “may mắn” luôn rơi vào Barca rất đúng thời điểm, đúng đối tượng và đôi khi có phần… khó lý giải.
Gần đây, các cầu thủ Barca còn bị không ít người gán cho biệt danh “kịch sĩ”. Với việc có rất nhiều các cầu thủ có lối chơi Latinh với độ quái cao trong đội hình, Barca đang kéo theo bên thành công của mình ngày càng nhiều những pha bóng thiếu fair-play. Vẫn biết đây là thời đại thực dụng và người ta không thể quá hiền lành, nhưng rõ ràng, cùng với vết đen “may mắn”, đây là một trong số những lý do khiến Barca khó thuyết phục được nhiều người yêu bóng đá rằng họ xứng đáng được gọi bằng hai chữ “vĩ đại”. Khi gặp Real có thể đó là một sự đối phó, nhưng trong rất nhiều những trận đấu bình thường khác, dù đối phương không hề ác ý thì vẫn không thiếu các cầu thủ Barca có những pha ôm mặt ôm chân hết sức “thần sầu”, gần nhất Messi lần thứ hai trong ít tháng trở lại đây nhận thẻ vàng vì ngã vờ hòng kiếm penalty khi đội nhà bế tắc trong trận mở màn La liga.
Kết lại, để nói rằng nếu chỉ nhìn vào bề mặt, kết quả thì khó mà đánh giá chính xác mọi việc. Song thành thật mà nói, Barca xứng đáng là số 1 vào thời điểm hiện tại, chỉ có điều không “thần thánh” như một vài nhận định thái quá mà thôi. Hãy cùng chờ xem trong thời gian tới, Barca và tiqui-taca có còn giữ được sự thống trị tuyệt đối của mình nữa hay không, đó sẽ là câu trả lời đúng đắn nhất cho các fan, và cả các antifan yêu bóng đá.
Bóng “ma” vốn là trò chơi quen thuộc của bóng đá đường phố và thường được đưa vào sân tập của các câu lạc bộ, nhưng các cầu thủ Barca đã nâng tầm nó lên thành một trò chơi kiểm soát bóng ở đẳng cấp cực cao. Khi được áp dụng trên sân, nó khiến các đối thủ của Barca thường phải lép vế chịu trận do không có bóng để triển khai dù là bất cứ ý đồ nào. Và điểm mấu chốt chính là ở đó, ở việc bóng luôn trong chân Barca, nó có nghĩa họ tấn công liên tục và tất nhiên tạo ra sức ép cực lớn, trong khi đó hàng phòng thủ nghiễm nhiên trở nên nhàn hạ hơn rất nhiều và những lỗ hổng cũng khó lòng bị khai thác. Đoạt bóng trong chân người khác và chuyền bóng không để mất chính là nguyên lý vận hành cơ bản của trò bóng ma Tiqui-taca.
| |
| Lối chơi Tiqui-taca của Barca luôn làm cho các đối thủ khác phải khiếp sợ. Ảnh: Internet |
Thực tế chúng ta thấy, tỉ lệ những pha đan bóng tốc độ cao ở khu vực sát khung thành nhằm tạo cơ hội đối mặt ở Barca thật ra không hề cao hơn so với nhiều đội bóng lớn khác, những pha ban bật chủ yếu diễn ra ở giữa sân hoặc hai biên. Đem đến chiến thắng chính là những bàn thắng, và những bàn thắng của Barca không phải chủ yếu đến từ những pha phối hợp đập nhả liên tiếp, mà kỳ thực đơn giản là những sự xuất sắc cá nhân, hay những pha chuyền bóng cơ bản như bất cứ đội bóng nào khác. Trong trận chung kết Champions League 2010-2011 chúng ta có thể thấy MU bị áp đảo, bản chất của cảm giác ấy là họ không thể tấn công mà chỉ có thể chống đỡ, mà sâu xa chính là việc Barca giữ bóng quá tốt. Thế nhưng, thử hỏi nếu không phải là Messi và Villa trong những khoảnh khắc kiệt xuất của riêng cá nhân mình với hai cú sút vô cùng đặc biệt, thì liệu Barca sẽ đánh bại MU theo kịch bản nào cho dù họ cầm bóng suốt cả trận. Hay ngay trong trận đấu vòng bảng vừa qua với AC Milan, hai bàn thắng cũng là tác phẩm của hai pha bóng thần kỳ cá nhân. Chẳng ai trách một đội bóng chỉ vì họ có những ngôi sao, nhưng khó tránh khỏi có ý kiến rằng, nếu không phải là những ngôi sao tự mình chói sáng thì Tiqui-taca chính xác là trò chơi giữ bóng trong chân chứ không phải một lối chơi tấn công mang về chiến thắng như nhiều người ca tụng. Vậy nên, để có kết quả tốt trước Barca, hoặc cố gắng cân bằng quyền kiểm soát bóng như Real đã làm, hay gọn gàng hơn rất nhiều đó là cũng phải có những cá nhân tỏa sáng như Milan đã có.
Những điểm tối ngoài chuyên môn
Khó có nhà vô địch nào luôn luôn đen đủi, may mắn là một phần của thành công, dù ở đâu cũng vậy. Tuy nhiên, cái cách may mắn của Barca để mang đến cho họ bộ sưu tập danh hiệu như giờ đây thì lại rất khác. Những fan trung thành muốn gạt đi, nhưng những kẻ “thác oan” thì không bao giờ quên được, nhất là khi những may mắn ấy không phải những may mắn kiểu “xà ngang cột dọc” và nó cũng không chỉ xảy ra một, hai lần. Chelsea và Real chính là những ông lớn ôm hận nặng nề nhất. Chúng ta sẽ không bàn lại việc các trọng tài có công tâm hay không, những sai lầm là hệ thống hay bất chợt, và các nhà cầm cân nảy mực đứng ở đâu trong một loạt những trận đấu hay diễn biến bên lề quan trọng mà Barca có phần được lợi suốt vài năm qua. Chỉ biết rằng, các fan trung lập sẽ là những người nhìn thấy rõ nhất và đánh giá khách quan nhất, dường như những “may mắn” luôn rơi vào Barca rất đúng thời điểm, đúng đối tượng và đôi khi có phần… khó lý giải.
| |
| Messi cũng được cho là có ăn vạ trong trận gặp Sociedad. Ảnh: Internet |
Gần đây, các cầu thủ Barca còn bị không ít người gán cho biệt danh “kịch sĩ”. Với việc có rất nhiều các cầu thủ có lối chơi Latinh với độ quái cao trong đội hình, Barca đang kéo theo bên thành công của mình ngày càng nhiều những pha bóng thiếu fair-play. Vẫn biết đây là thời đại thực dụng và người ta không thể quá hiền lành, nhưng rõ ràng, cùng với vết đen “may mắn”, đây là một trong số những lý do khiến Barca khó thuyết phục được nhiều người yêu bóng đá rằng họ xứng đáng được gọi bằng hai chữ “vĩ đại”. Khi gặp Real có thể đó là một sự đối phó, nhưng trong rất nhiều những trận đấu bình thường khác, dù đối phương không hề ác ý thì vẫn không thiếu các cầu thủ Barca có những pha ôm mặt ôm chân hết sức “thần sầu”, gần nhất Messi lần thứ hai trong ít tháng trở lại đây nhận thẻ vàng vì ngã vờ hòng kiếm penalty khi đội nhà bế tắc trong trận mở màn La liga.
Kết lại, để nói rằng nếu chỉ nhìn vào bề mặt, kết quả thì khó mà đánh giá chính xác mọi việc. Song thành thật mà nói, Barca xứng đáng là số 1 vào thời điểm hiện tại, chỉ có điều không “thần thánh” như một vài nhận định thái quá mà thôi. Hãy cùng chờ xem trong thời gian tới, Barca và tiqui-taca có còn giữ được sự thống trị tuyệt đối của mình nữa hay không, đó sẽ là câu trả lời đúng đắn nhất cho các fan, và cả các antifan yêu bóng đá.
0 nhận xét: